1 Sử 11, 1 Chr 11

Học từ vua Đa-vít...

I. Nhấn vào đây để ĐỌC trước trọn 1 Sử-ký 11

II. Một điều Kinh Thánh dạy: (sau khi Đa-vít đã được phong vương...)

Đa-vít và cả dân Y-sơ-ra-ên đi lên thành Giê-ru-sa-lem, ấy là Giê-bu; ở đó có người Giê-bu-sít, là dân của xứ. Dân cư Giê-bu nói cùng Đa-vít rằng: Ngươi sẽ chẳng hề vào đây. Dầu vậy, Đa-vít chiếm lấy đồn lũy Si-ôn, ấy là thành Đa-vít. Đa-vít nói rằng: Hễ ai hãm đánh dân Giê-bu-sít trước hết, ắt sẽ được làm trưởng và làm tướng. Vậy, Giô-áp, con trai Xê-ru-gia, đi lên đánh trước hết, nên được làm quan trưởng. Đa-vít ở trong đồn; vậy nên gọi là thành Đa-vít. Người xây tường thành bốn phía, từ Mi-lô cho đến khắp chung quanh; còn phần thành dư lại thì Giô-áp sửa sang. Đa-vít càng ngày càng cường thạnh; vì Đức Giê-hô-va vạn quân ở cùng người.

III. Suy gẫm 

Câu hỏi #350: Điều gì mình có thể học từ vua Đa-vít qua khúc Kinh Thánh ở trên?

IV. Áp dụng

Kính lạy Đức Chúa Trời: con cảm ơn Chúa về nhiều bài học Chúa dạy từ vua Đa-vít qua khúc Kinh Thánh này. Bài học từ điều ông đối diện việc bất khả xảy ra, việc sử dụng nhân lực, và việc ông dùng sự hiện diện của mình để củng cố thêm cho sự vững chắc của cái thành gọi là Thành Đa-vít. Nhưng trên hết, con cảm ơn Chúa về bài học không phải từ cái gì Đa-vít đã làm mà là cái gì Đa-vít muốn được làm trong đời sống của ông--đó là điều ông muốn có Chúa vạn quân ở cùng mình. Ông biết đây chính là chìa khóa để cho ông ngày càng cường thạnh. Con cảm ơn Chúa Giê-su đã đem con đến điểm này để nhắc nhở con về tầm quan trọng của danh xưng của Ngài khi Chúa giáng trần: Em-ma-nu-ên (Mát-thi-ơ 1:23). Cho dù hôm nay Giáng Sanh đã qua rồi như một lễ lộc hằng năm, xin cho con sống trong năm này có Chúa Em-ma-nu-ên ở cùng. Xin Chúa Em-ma-nu-ên ở cùng với thế giới của con, với đất nước của con, với cộng đồng của con, với hội thánh nơi con sinh động, với gia đình của con, và với chính con. Hôm nay. Amen

*****************************

Learning from king David...

I. Click here to READ first 1 Chronicles 11 

II. One thing the Bible teaches: (after David was made king over all Israel...)

Then David and all Israel went to Jerusalem (that is, Jebus); and the Jebusites, the inhabitants of the land, were there. The inhabitants of Jebus said to David, “You shall not enter here.” Nevertheless David captured the stronghold of Zion (that is, the city of David). Now David had said, “Whoever strikes down a Jebusite first shall be chief and commander.” Joab the son of Zeruiah went up first, so he became chief. Then David dwelt in the stronghold; therefore it was called the city of David. He built the city all around, from the Millo even to the surrounding area; and Joab repaired the rest of the city. David became greater and greater, for the Lord of hosts was with him.

III. Reflection

* Question #350: What can we learn from David in this passage?

IV. Application

Dear Lord God: I thank You for the many lessons from king David in this passage. Lessons can be derived from his facing the impossibility, his handling of human resources, and his letting his presence be used to reinforce the stronghold, to have it called the City of David. Most of all, I thank You for the lesson from David on not what he did but on what he let be done to him--he was willing to let the Lord of hosts be with him. He knew that was the key for him to become greater and greater. I thank You, Lord Jesus, for taking me to this point to remind me of the significance of Your name, Immanuel, when You came into the world (Matthew 1:23). Although Christmas as an annual event has been over, may I live this year having Immanuel. May the God-with-us be-- with my world, with my nation, with my community, with the church of my worship, with my family, and with me myself. Today. Amen

Comments

  1. Xin hoan nghênh sự đóng góp của quý vị và các bạn liên quan đến câu hỏi của ngày hôm nay (cần có tài khoản Google.) Đừng quên đọc và đóng góp phần trích sách (MỚI).

    Your contributing answer to the question of the day is welcome (you need a Google account.)

    ReplyDelete

Post a Comment